Ngẩng đầu liếc nhìn Tiêu Hạc, Bạch Tiêu khẽ lắc mái tóc đen xõa tung trên vai.
Sau đó, y đứng dậy, chậm rãi đi qua đi lại trong gian mộ thất trống trải.
Y chắp tay sau lưng đứng lặng, ánh mắt hướng về cỗ quan quách cách đó không xa.
"Có lẽ là ta đã đa nghi quá rồi!"




